người vợ còm cõi

Chưa phân loại

Đến xã Xuân Hải, huyện Nghi Xuân (tỉnh Hà Tĩnh), hỏi về hoàn cảnh gia đình bà Trần Thị Hồng (SN 1956) có lẽ không ai là không biết. Bởi gia đình bà đã quá “nổi tiếng” vì sự bất hạnh và cơ cực. Căn nhà nhỏ, xập xệ của bà nằm cuối làng, men theo con đường nhỏ bên bờ sông Lam.

Năm 1990, bà và ông Nguyễn Văn Trung (SN 1954) nên duyên vợ chồng. Niềm vui lớn đến với họ khi một năm sau, đứa con gái đầu lòng là Nguyễn Thị Hằng (SN 1991) cất tiếng khóc chào đời. Thế nhưng, số phận thật nghiệt ngã, khi đứa con đầu lòng sinh ra bị bệnh não úng thủy.
Căn bệnh não úng thủy khiến chiếc đầu của Hằng to bất thường. Năm nay đã hơn 30 tuổi nhưng Hằng chỉ nằm một chỗ.
“Sinh ra được 6 tháng thì đầu con gái tôi bắt đầu phát triển to bất thường, trong khi phần thân người không phát triển. Tới bây giờ, Hằng đã hơn 30 tuổi, khối u khiến đầu con gái tôi nặng gần 10kg chiếm hơn 1/3 trọng lượng cơ thể, không thể ngồi dậy được, chỉ nằm yên một chỗ”, bà Hồng nghẹn ngào.

Bản thân ông Trung cũng bị căn bệnh não úng thủy từ nhỏ, nhưng vẫn đi lại làm việc được. Thương vợ con cực chẳng đã, ông Trung đi sang chợ Vinh (Nghệ An) rồi lên đền Chợ Củi (Xuân Hồng, huyện Nghi Xuân)… ăn xin, mong có đồng ra đồng vào trang trải cuộc sống.

Khi đang phải lo cái ăn từng ngày, thì bi kịch tiếp tục xảy đến với gia đình bà. Năm 2010, cơn tai biến khiến ông Trung không còn đi lại được nữa. Cũng từ đó, một mình bà Hồng cáng đáng mọi việc trong gia đình. Bà bươn chải đủ thứ việc, đi nhặt rác để kiếm bữa rau, bữa cháo cho cả nhà. Cuộc sống đói khát cứ bủa vây lấy gia đình bà.
Ông Trung bị tai biến nằm một chỗ suốt 12 năm qua.
Do nằm một chỗ thời gian dài, khiến nhiều chỗ da trên cơ thể ông Trung bị lở loét, nhiễm trùng. Tình trạng này nếu không được chữa trị kịp thời dễ nguy hiểm đến tính mạng. Thế nhưng, hoàn cảnh gia đình bà Hồng đến bữa ăn còn khó, thì lấy gì chữa bệnh cho chồng.

Suốt 12 năm qua, để có cơm, cháo cho chồng, cho con, bà Hồng dường như không có phút nghỉ ngơi nào. Cứ 5h sáng, bà dậy nấu cháo cho chồng, cho con ăn, rồi đi làm. Buổi trưa, buổi tối bà cũng phải canh giờ về để lo bữa ăn cho chồng, cho con. Ngày nào còn sức thì ban đêm bà ra bờ sông nhặt ngao hến đem ra chợ bán đến tờ mờ sáng mới về.

“Có những lúc tôi làm về muộn, thấy chồng, con cứ ú ớ vì đói, tôi chỉ biết khóc”, bà Hồng cố giấu những giọt nước mắt vào trong.

Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, sự mệt nhọc hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ, nhưng bà không cho phép mình gục ngã. Bởi cả gia đình chỉ còn biết trông cậy vào bà. Dù bề ngoài tỏ ra mạnh mẽ là thế, nhưng cứ đến bữa cơm bà lại khóc. Bà tủi thân, thương chồng, thương con quá thiệt thòi.
Thương người vợ còm cõi nuôi chồng và con bại não, bữa cơm nào cũng khóc - 3

Dù cơ cực nhưng bà Hồng không dám buông xuôi, gục ngã. Bởi giờ bà là chỗ dựa cho chồng, cho con.
“Ngồi vào bàn ăn lúc nào nước mắt tôi cũng chực trào ra vì cứ thui thủi một mình. Sao nhà tôi lại khổ thế”, bà Hồng nghẹn ngào.

Em Nguyễn Trung Hiếu (SN 1997) người con thứ 2 của vợ chồng bà Hồng là niềm hy vọng của cả gia đình. Nhưng do hoàn cảnh quá khó khăn, cha và chị gái ngã bệnh nên sau khi học hết lớp 9, em đã xin nghỉ học theo bạn vào miền Nam làm thuê phụ giúp gia đình.

Hơn 4 năm nay, đôi chân của bà Hồng cũng bị những cơn đau hành hạ, nhưng không dám đi khám vì chẳng có tiền. Những bước đi nhọc nhằn, khiến bà không còn làm được việc nặng như trước nữa.
Thương người vợ còm cõi nuôi chồng và con bại não, bữa cơm nào cũng khóc - 4

4 năm nay, đôi chân của bà Hồng bị những cơn đau hành hạ nên đi lại rất khó khăn.
Năm 2021, khi thấy sức khỏe của mẹ ngày một yếu, cộng thêm dịch không có việc làm nên Hiếu đã quyết định về quê. Hằng ngày, Hiếu đi tìm việc ở quê, ai thuê gì cũng làm. Tối về, em lại ra sông nhặt ngao, nhặt hến đem ra chợ bán mua gạo và thức ăn về cho cả nhà. Hiếu chỉ mong những ngày còn lại, cha mẹ và chị gái mình sẽ bớt cơ cực hơn. Nhưng sức khỏe của Hiếu cũng yếu, thường xuyên đau ốm, nên niềm mong ước ấy của em thật xa vời.

Ông Cao Xuân Chương, Chủ tịch UBND xã Xuân Hải cho biết: “Hoàn cảnh gia đình bà Hồng thuộc diện đặc biệt khó khăn. Mặc dù chồng và con của bà được nhận tiền trợ cấp người khuyết tật hằng tháng, nhưng thật sự số tiền đó cũng chẳng thấm vào đâu so với tiền thuốc thang cả. Hy vọng các  chung tay giúp đỡ hoàn cảnh gia đình bà Hồng vượt qua khó khăn trước mắt”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.